The Soda Pop
UC , Trình duyệt di động nhanh nhất!
Your Chance to Win a USA Green Card!
Official USA Green Card Lottery!
Chiến Thần-Game Online đánh quái, làm nhiệm vụ,cày level
Vua bài Online 251 (IWIN Online bản đẹp 2012)
tinhthuytinh
Xin chao!
CCBot/2.0
Hãy lưu lại trang tinhthuytinh.uiwap.com này và giới thiệu tới bạn bè nhé!
]TẦNG 1 ĐỊA NGỤC :
]Xuân Vũ đã kể cho tôi nghe câu chuyện này.
Nếu bạn đã đọc cuốn sách "Chung cư thôn vắng", hẳn bạn còn nhớ bốn sinh viên đã từng đến cái thôn hẻo lánh ấy, Xuân Vũ là cô sinh viên trong số đó đã may mắn sống sót.
Nay cô là nhân vật chính trong câu chuyện này.
Các bạn đã biết, vì bị sốc bởi sự kiện ở thônhẻo lánh ấy, Xuân Vũ đã phải đi nằm viện tâm thần một thời gian, nhưng rồi cô lại bình phục một cách kỳ lạ, ra viện và tiếp tụchọc đại học.
Nhưng các bạn còn chưa biết rằng, sau kỳ nghỉ hè tôi đã đến trường thăm Xuân Vũ. Cô vẫn như lần đầu gặp mặt, với khuôn mặtthanh tú đáng mến và thân hình cân đối mảnh mai, rất có sức hút đối với các chàng trai.
Chỉ có đôi mắt Xuân Vũ là nét đổi thay duy nhất sau sự kiện ở thôn hẻo lánh ấy. Ánh mắt trở nên thận trọng như đôi mắt con chim nhỏ, cô nhiều lần dời ánh mắt sang nơi khác, dường như không dám nhìn thẳng vào người đang nói chuyện với mình. Có lẽ sự kiện hồi ấy đã mãi mãi để lại một nỗi ám ảnh trong lòng Xuân Vũ.
Tôi và Xuân Vũ trò chuyện như bình thường, cô nói mình đã hoàn toàn bình phục, chỉ còn ước mong lớn nhất là học nốtnăm cuối đại học và sẽ tìm ngay được việc làm sau khi tốt nghiệp. Lúc chia tay, Xuân Vũ nói mình sẽ không thể lại bị kinh hãi gì nữa, tôi cũng cho rằng từ nay cuộc sống của cô sẽ êm đềm phẳng lặng.
Nhưng thật không ngờ, vào mùa đông giá buốt vài tháng sau đó, Xuân Vũ đã lại gặp chuyện không hay.
Có lẽ số phận đã sắp đặt, khiến cho cô gái này phải gặp hai chuyện kinh hoàng khôngsao tưởng tượng nổi trong cùng một năm.
Câu chuyện bắt đầu, mời các bạn hãy lắng nghe.
Nỗi khiếp hãi của Xuân Vũ bắt đầu từ một mẩu tin nhắn vào máy di động.
Một buổi chiều mùa đông lạnh lẽo, đợt không khí lạnh từ phương bắc tràn xuống gột sạch mọi uế tạp, bầu trời dường như trở nên sạch sẽ tinh khôi. Nhưng không ai có thể nhận thấy, cận kề với chúng ta, trong không khí đang có vô số tín hiệu điện từ qua lại đan xen nhau, chúng vượt qua những làn mây ở tít trên cao, vượt qua những kiến trúc san sát đúc bằng xi-măng, xuyên qua tường của ký túc xá nữ sinh viên đại học, lặng lẽ lọt vào máy di động của một nữ sinh nào đó.
Chuông báo có tin nhắn vang lên.
Tiếng chuông reo bất ngờ, khiến Xuân Vũ rùng mình. Cô đang ngồi ở giường tầng trên sắp xếp các đồ dùng, tiếng chuông nhắn tin vang lên ở giường tầng dưới. Mấy hôm nay trời rét đột ngột khiến Xuân Vũ bị cảm nhẹ, cô quấn quanh cổ một chiếc khănkhá dày. Ngó nhìn xuống phía dưới, thì ra đó là máy di động của Thanh U.
Chiếc di động NOKIA bóng loáng, xinh xắn nằm trơ trọi trên giường tầng dưới, màn hình đang nhấp nháy.
Thanh U đi đâu rồi? Căn phòng bốn người, lúc này chỉ còn một mình Xuân Vũ. Cô xuống giường, đứng trên sàn nhà, nhìn chiếc di động của Thanh U.
Mọi ngày, trong phòng của các nữ sinh, đó đây cũng thường nghe thấy những tiếng"tít tít" nhắn tin di động. Mấy hôm nay, máy của Thanh U thì luôn luôn tíu tít, đêm khuyacũng phải vài chục lần réo chuông khiến Xuân Vũ cả đêm chẳng thể ngủ yên. Mỗi lầnnghe thấy tín hiệu ở máy của Thanh U, Xuân Vũ đều vẩn vơ thấp thỏm.
Khi Xuân Vũ cầm chiếc di động lên như mộtbản năng, thì cửa bỗng mở toang, Thanh Uchạy xộc vào, một luồng khí lạnh tràn vào theo. Có vẻ như Thanh U vừa từ toa-lét ra. Vừa bước vào cửa, cô vội giằng ngay chiếc di động trên tay Xuân Vũ.
"Tớ có tin nhắn à?" Không đợi Xuân Vũ trả lời, Thanh U nhìn ngay vào tin nhắn. Cô quay lưng về phía Xuân Vũ, rõ ràng là không muốn cho bạn nhìn thấy. Xuân Vũ biết ý, bèn bước về phía cửa sổ, đứng ngắm những phiến lá khô cuối cùng bị gió lạnh bứt khỏi cành cây. Cô và Thanh U là bạn cùng phòng rất thân, vốn dĩ không có chuyện gì không thể tâm sự sẻ chia, điều này khiến cô không sao hiểu nổi những thay đổi của Thanh U trong những ngày gần đây.
Thanh U bất chợt đặt tay lên vai Xuân Vũ, khiến cô giật mình: "Ôi, cậu làm tớ sợ quá!"
Vẻ mặt của Thanh U rất lạ lùng, cô chăm chú nhìn bạn, khẽ hỏi: "Cậu có biết toà Nhà Ma không?"
"Toà Nhà Ma?"
Đôi môi Xuân Vũ run run nói ra hai chữ này. Ngay từ năm thứ nhất vào đại học, đã rất nhiều lần nghe các bạn nữ kháo nhau về "khu nhà gác có ma", khiến nhóm nữ sinh các cô cả đêm mất ngủ.
"Phải! Cậu đi với tớ đến đó được không?"
Giọng Thanh U càng nhỏ nhẹ hơn, hình như môi không mấp máy mà vẫn nhập vào đầu óc Xuân Vũ.
Xuân Vũ tựa vào kính cửa sổ lạnh giá, lắc đầu: "Tại sao cậu muốn tớ cùng đi đến toà nhà ma? Tại vì mẩu tin nhắn vừa rồi à?"
Thanh U đưa phắt bàn tay phải đang nắm chiếc di động ra sau lưng, đầu hạ thấp xuống, nói: "Cậu cứ mặc kệ tin nhắn tin nhắn của tớ! Nói xem, có đi cùng không?"
Xuân Vũ do dự, nhưng rồi cũng gật đầu:"Được! Bao giờ thì đi?"
"Bây giờ!" Thanh U nói giọng lạnh băng, ánh mắt cô khiến Xuân Vũ không dám từ chối. "Chẳng lẽ cậu định nửa đêm mới đi à?"
Không đợi Xuân Vũ trả lời, Thanh U quàng ngay di động lên cổ, xách chiếc ví đầm bước ra khỏi phòng.
Dám đi một mình ư? Xuân Vũ không dám tưởng tượng cái cảnh một mình Thanh U đi vào khu nhà ma ấy, cô vội khoác áo chạy ra theo.

Đuổi kịp Thanh U ở đầu cầu thang, Xuân Vũthở hổn hển: "Cậu nhất quyết đến đó à?"
"Đương nhiên, kẻo muộn thì sẽ không kịp mất!"
Không kịp? Xuân Vũ không hiểu ý là gì, nhưng vẫn cùng Thanh U bước ra khỏi ký túc xá nữ sinh.
Bốn giờ chiều, gió lạnh đang trải khắp khu trường đại học, các nam sinh nữ sinh đều đang dựng cả cổ áo lên, đi gần như chạy, chẳng ai buồn để ý đến hai cô gái đang vội vàng rảo bước.
Khu trường thênh thang, họ đi mãi, chừng mười phút sau mới đến trước một cánh cửa ở tường rào. Chiếc khóa to đang treo ởđó. Nhà trường khóa để phòng ngừa đám sinh viên tự tiện vào tòa "nhà ma" này. Nhưng Thanh U còn biết một lối đi nhỏ, cô kéo Xuân Vũ đi men theo bên tường. Lách qua khe hẹp giữa hai bức tường, họ chậm rãi bước vào một cái sân nhỏ, trước mặt họlà tòa "nhà ma" mà mọi người vẫn kháo nhau.
Đó là một tòa nhà ba tầng màu sáng, có lẽ xây từ những năm 60 - 70, trông cứ nhờ nhờ xám đục, các ô cửa kính đều lem nhemmờ mờ, không phản chiếu mấy ánh sáng. Tuy trông nó vẫn bình thường, nhưng Xuân Vũ thì lại thấy hơi thấp thỏm. Cô nhìn sang bạn, chỉ thấy Thanh U đang chăm chú ngẩng nhìn tòa nhà ma, ánh mắt dường như hơi ngây dại, bộ dạng trông thật đáng sợ.
Xuân Vũ chọc chọc ngón tay trỏ vào bạn, Thanh U chỉ hơi nhích người, và lắc lắc đầu:"Xuân Vũ! Cậu đã vào đó bao giờ chưa?"
"Tớ đâu dám vào toà nhà ma? Các chị khóa trên vẫn nói trường ta có một tòa nhà có ma, hơn chục năm trước vốn là khu lớp học, về sau có người chết ở đây. Rồi lan truyền tin đồn nơi này thường có ma, vì thếnhà trường bèn khóa lại, cấm học trò bướcvào. Hồi học năm thứ hai, tớ đã cùng mấy bạn nam vào đây, nhưng chỉ nhìn thoáng rồi ù té chạy ra..."
Thanh U hình như không mấy chú ý nghe, cô nói cứ như không: "Tớ đã từng vào!"
"Hả?" Xuân Vũ khẽ kêu lên, cô nhìn lên cửa sổ tầng trên tòa nhà. "Cậu đã vào à? Trong đó ra sao?"
Thanh U bỗng từ từ ngoảnh sang, vẻ mặt căng cứng, không còn nét dịu hiền của mộtnữ sinh. Cô nhìn Xuân Vũ, nhưng không trảlời. Rồi cô ngoảnh nhìn lên cửa sổ tầng hai của toà nhà ma.
Trời mỗi lúc một lạnh, sắc trời cũng sẫm hơn, tòa nhà ma trước mặt hình như cũng lan tỏa một làn khí âm u khiến Xuân Vũ sởngai ốc. Từ sau khi sự kiện ở thôn hẻo lánh kết thúc, đây là lần đầu tiên Xuân Vũ lại cảmthấy sợ hãi thật sự. Cô vội nói: "Cậu định bảo tớ cùng đến đây để làm gì? Nếu không vào thì mau về thôi!"
Không đợi Thanh U kịp trả lời thì máy di động đeo trước ngực cô đã "tít tít". Lại một tin nhắn.
Cô cúi xuống nhìn, hơi run run và gật đầu. Rồi cô mở ví lấy ra chiếc máy ảnh kỹ thuật số SONY đưa cho Xuân Vũ, nói: "Cậu chụp cho tớ đi!"
Xuân Vũ cầm chiếc máy ảnh xinh xắn, cô hơi lúng túng: "Chụp ở đây à?"
"Ừ!" Thanh U đứng ngay trước tòa nhà ma, nhìn về phía Xuân Vũ, nói: "Cậu chụp, lấy cả tòa nhà này cho tớ!"
Xuân Vũ cảm thấy băn khoăn thấp thỏm, lùilại vài bước. Cô nhìn tòa nhà sau lưng Thanh U vẫn bị đồn đại là có ma, lại nhìn lên bầu trời đang dần xám lại, nâng máy ảnh lên một cách vô thức.
Lùi mãi đến chân tường, ống kính mới có thể lấy được toàn cảnh tòa nhà ma. Cửa sổ tầng hai và tầng ba đều thấy rất rõ, chỉ có nền trời thì quá sẫm. Xuân Vũ tỷ mỉ điều chỉnh máy ảnh. Trong ống kính, Thanh U với khuôn mặt vô cảm, trang phục màu đen, chiếc di động màu đỏ tươi đeo trước ngực, phía sau là tòa nhà âm u; toàn bộ khung cảnh hiện rõ những sắc màu trái ngược. Trước đây hễ chụp ảnh thì Thanh U thường thể hiện đủ loại POSE, với nụ cười ngây thơ trong sáng, rạng rỡ, khiến nhiều chàng sinh viên ngỡ ngàng, mong tiếp cận cô.
Không hiểu sao Xuân Vũ bỗng thấy tim đậpthình thịch, hình như có cái gì lạ lùng quanh quẩn ở bên; nhưng hình trong ống kính vẫn rất bình thường. Thanh U vẫn thản nhiên đứng trước tòa nhà ma.
Sau vài giây do dự, cô đã bấm máy.
Trong một thoáng dừng lại, Xuân Vũ cảm thấy có cái gì đó bay vào mắt mình.
Cô vội hạ máy xuống, ra sức dụi mắt. Nhưng dường như lại chẳng có gì cả. Cô thở phào như vừa trút được gánh nặng, đưa máy ảnh cho Thanh U, lắc đầu: "Chụp rồi. Chúng ta về được chưa?"
Thanh U không đáp, cô lại quay nhìn tòa nhà ma, nhưng hình như chẳng nhận thấy điều gì khác lạ. Cô quay về, bước đến bên Xuân Vũ, nói: "Cảm ơn! Tớ sẽ không quên cậu đâu!"
Câu nói của bạn khiến Xuân Vũ cảm thấy rất mất tự nhiên. Giữa các bạn thân, thường không nói như thế này. Cô nhìn lại tòa nhà ma lần cuối, nhăn mặt lè lưỡi, rồi kéo Thanh U cùng bước ra khỏi khu nhà.
Tránh xa khu nhà "phải gió" này, Xuân Vũ có thể thở mạnh được rồi. Cô dè dặt hỏi bạn: "Mấy hôm nay sao cậu cứ như biến thành ai khác, nói năng cũng là lạ?"
Nhưng Thanh U không trả lời. Chỉ có chiếc di động màu đỏ thắm đeo trước ngực đung đưa tung tăng theo nhịp chân của cô,hình như nó đã trả lời thay cho chủ nhân rồi.
Trời đã tối hẳn.
Hai bạn nữ ở cùng phòng với Xuân Vũ - Thanh U là Hứa Văn Nhã và Nam Tiểu Cầm cũng đã trở về. Cả hai đều không thuộc nhóm các cô gái xinh tươi nổi bật, nhưng trông cũng được; chỉ vì ở bên Xuân Vũ đầy hấp dẫn, nên họ có vẻ như bị lu mờ.

Văn Nhã hơi còm, nét mặt vẫn còn nét"cốm non", tối tối đi lại ngoài hành lang trông cứ như một bóng ma Hobbit trong"Chúa Tể của những chiếc nhẫn". Vừa về đến phòng đã ngồi thu lu trên tầng dưới chiếc giường tầng đối diện với giường Xuân Vũ, rồi mải mê nhận tin nhắn di động,tiếng tít tít không ngớt, inh cả tai.
Thanh U thì đang vùi đầu đọc sách gì không biết, Xuân Vũ kéo tay Tiểu Cầm tò mò hỏi: "Hai cậu vừa đi đâu đấy?"
Tiểu Cầm nháy nháy mắt, cố làm ra vẻ bí hiểm: "Đi ngắm các anh điển trai!"
"Vớ vẩn!" Đây cũng là điểm Xuân Vũ không thật giống các nữ sinh khác: cô thường lớ ngớ đối với những chuyện như thế này, dù cô luôn là một người đẹp khiến nhiều chàng sinh viên yêu vụng nhớ thầm.
"Cậu có biết ai đẹp trai nhất trường ta không?"
"Thì có liên quan gì đến tớ?" Xuân Vũ nhún vai, và lại càng tỏ ra hờ hững.
"Thầy Cao Huyền, ở khoa Mỹ Thuật." Tiểu Cầm tủm tỉm cười. Tiểu Cầm vóc người cao gầy, tuy nam giới thường ưa các cô em có thân hình mảnh mai nhưng Tiểu Cầm lại quá "mong manh", nên các chàng sinh viênthường hay "lui bước".
"Thôi nào! Tớ không biết ai ở khoa Mỹ Thuật, cũng chưa từng nghe nói thầy Cao Huyền nào hết!"
"Nhưng hôm nay mình đã nhìn thấy thầy ấy. Khoa Mỹ Thuật mở triển lãm tranh, mìnhvà Văn Nhã đã chạy đến xem, và cũng đã nhìn thấy thầy Huyền mà các nữ sinh vẫn kháo nhau. Tiếng đồn không ngoa, thầy Huyền điển trai hết cỡ đấy!"
Tiểu Cầm trầm trồ, cứ như là nhìn thấy thầntượng siêu sao ca nhạc, khiến Xuân Vũ thấyhơi buồn cười. Khi Tiểu Cầm đang liến thoắng kể về chuyện nhìn thấy các chàng trai bắt mắt, thì Thanh U đứng lên bật máy tính, nhập ảnh đã chụp ở máy tính kỹ thuậtsố vào máy tính.
Xuân Vũ bước lại đứng bên, xem Thanh U mở bức ảnh mới chụp chiều nay.
Bức ảnh Thanh U đứng trước tòa nhà ma.
Hệt như khuôn hình cô đã bấm máy lúc đó: gồm toàn bộ tòa nhà, Thanh U vẻ mặt vô cảm đứng phía trước, quần áo màu đen, di động màu đỏ, bầu trời và quang cảnh thì xám xịt. Toàn bộ bức ảnh có một vẻ rất kỳ quái.
Thanh U lạnh lùng nhìn mình trong bức ảnh, cô bỗng hơi run run, rồi vội nhấp chuột, phóng bức ảnh ra to hơn.
"Cửa sổ tầng hai!"
Xuân Vũ không nén nổi, kêu lên thất thanh.Cô và Thanh U đều nhìn thấy - trong bức ảnh, có một bóng đen đứng phía sau cửa sổ thứ tư, tính từ bên phải.
Thật không thể tưởng tượng nổi!
Thanh U mở to mắt, cô lại phóng bức ảnh to gấp đôi, rồi tách ô cửa sổ tầng hai ấy ra riêng để đọc; nó đã chiếm đến già nửa màn hình. Đã phóng to đến thế này, thì ảnhhơi mờ, nhưng rõ ràng là trong ô cửa sổ tầng hai có một bóng người, nhìn áng chừng vóc dáng cùng với mái tóc dài, thì đó là một phụ nữ trẻ tuổi.
Chỉ hiềm, không thể nhìn rõ mặt.
Cô gái trong ảnh bị bóng tối che phủ, chỉ nhìn thấy những đường nét đại thể; dù chỉnh đến độ nét cao nhất, ô cửa sổ tầng hai trông vẫn cứ mơ hồ như thế. Cũng dễ hiểu thôi, vì nó chỉ là một diện tích rất nhỏ trong cả bức ảnh; có thể nhận ra một bóngphụ nữ ở đó đã là quá tốt rồi.
Thanh U lại chỉnh bức ảnh trở về kích cỡ thông thường. Vẫn là cô đứng trước tòa nhà ba tầng mà bấy lâu nay đồn đại là có ma. Phía sau cửa sổ thứ tư, tầng hai, tính từbên phải, có một bóng đen mờ ảo.
Xuân Vũ chợt nghĩ, người phụ nữ đứng ở cửa sổ tầng hai ấy đang nhìn xuống Thanh U, hay là đang nhìn mình tay cầm máy ảnh?
Nghĩ đến đây, cô rất căng thẳng, nói: "Sao lại có bóng người này nhỉ? Mình nhớ rằng lúc chụp, chỉ có một mình cậu chứ không có ai khác!"
Thanh U gật đầu: "Phải! Mình cũng đã quansát các ô cửa sổ tòa nhà ma, đều không có gì hết."
"Nhưng nó đã bị nhà trường đóng chặt hơn chục năm nay, trong đó không thể có người."
Xuân Vũ không dám nhìn lại bức ảnh nữa, cô và Thanh U cùng nhìn nhau, không sao giải thích nổi tại sao lại chụp ra cái bóng đen ấy, điều này dường như vượt quá khả năng hiểu biết của hai cô.
"Nếu không phải người, thì đó là ma!"
Câu nói bất chợt vang lên khiến Xuân Vũ và Thanh U đều giật mình. Thì ra Tiểu Cầm đã đứng sau lưng họ nhìn bức ảnh, thản nhiên bình luận.
"Hôm nay hai người đã đến toà nhà ma à?" Ngay Văn Nhã cũng từ trên giường tụt xuống, ghé khuôn mặt như trẻ con ngây thơ đáng mến nhòm vào màn hình vi tính.
Vẻ mặt Thanh U càng đăm chiêu, cô bực bội tắt máy tính, rồi lại lên giường vùi đầu đọc sách.
Xuân Vũ đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Cầm và Văn Nhã đừng "kích thích" Thanh U nữa. Rồi cô lén nhìn bìa cuốn sách trong tay Thanh U. Đó là cuốn "Tiếng nói của vạn vật trong tháng mưa", bản dịch tiếng Trung Quốc, nguyên bản tiếng Nhật, na ná như"Liêu Trai Chí Dị"; tác giả người Nhật tên là Ueda Akinari sống vào thời đại Edo.
Sao Thanh U lại đọc thứ sách này? Cô còn nhớ ngày trước Thanh U rất sợ đọc các loạitruyện kiểu ấy.
Lúc này cả phòng trở nên yên tĩnh hẳn, Xuân Vũ đứng nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm nặng nề ngoài kia có bao cơn gió lạnhđang rú rít, khiến trong phòng cũng trở nên giá buốt hơn.
Nửa đêm, phòng đã tắt đèn.

Xuân Vũ vốn đã bị cảm nhẹ, cô cố co chăn đắp cho thật khít thật chặt. Khu ký túc xá nữ sinh này đã có vài chục năm tuổi, các phòng đều không có hệ thống dẫn khí nóng sưởi ấm, hàng năm khi mùa đông đến, các nữ sinh không ngớt thầm nguyền rủa. Nằm co ro trong chăn, Xuân Vũ nhớ lại lúc nãy đi tắm nước không đủ nóng, nên bây giờ đôi chân vẫn còn buốt giá. Cô đànhxoa chân cho ấm lên vậy.
Xuân Vũ đã ngủ trên giường tầng hai này hơn ba năm, đêm đêm, các mùi đặc trưng của phòng nữ sinh cứ như chui vào tận mũi cô. Nghĩ rằng chỉ còn nửa năm nữa sẽ rời nơi đây, cô thấy không nỡ giã từ cái mùi quen thuộc này. Xuân Vũ có giác quan hết sức nhạy bén, ngay giấc ngủ cũng không quá sâu, mỗi lần đang đêm Thanh U nhổm dậy, đều khiến cô nằm giường tầng trên tỉnh giấc. Tuy nhắm mắt nhưng Xuân Vũ vẫn cảm thấy rõ chiếc giường khẽ rung rung, sau đó là tiếng bước chân Thanh U rón rén đi ra ngoài. Cô lặng lẽ nằm đợi Thanh U trở vào, bóng tối trong phòng dường như chỉ là ảo giác, bình minh kéo đến bên ngoài cửa sổ rất nhanh. Cứ thế, cô lại thiu thiu ngủ tiếp cho đến lần sau lại bị tiếng động đánh thức.
Bây giờ, đã lại có tiếng động.
Xuân Vũ vốn đã lơ mơ ngủ, bỗng cảm thấy ngay phía dưới có cái gì đó động đậy, như là bị chọc một cái. Cô bất giác sờ sờ cái chăn. Và dường như cả cái giường đều lay động.
Cô cảm nhận Thanh U đã ra khỏi giường, đứng giữa căn phòng. Cô chờ đợi tiếng mởcửa, chắc Thanh U lại muốn ra toa-lét?
Nhưng cô đợi đến vài phút mà vẫn không nghe thấy tiếng mở cửa.
Thanh U đang làm gì thế nhỉ?
Đang chui trong chăn kín bưng, Xuân Vũ không nén nổi nữa. Tựa như hồi bé ngồi trong lòng mẹ nghe kể chuyện, cô mở to mắt ra. Căn phòng tối om, cửa sổ cũng không chút ánh sáng mờ mờ. Tất cả cứ như chìm trong nghĩa địa.
Bỗng cô nghe thấy tiếng bước chân.
Bước chân của Thanh U. Cô ấy đang đi đi lạilại trong phòng, và hình như còn có nhịp điệu rất kỳ lạ nữa. Tim Xuân Vũ bỗng đập dữ dội, Thanh U chưa từng có thói quen đi dạo trong phòng. Cô lặng lẽ nhổm người dậy, bật đèn ở đầu giường.
Ánh đèn dìu dịu chiếu sáng khuôn mặt Xuân Vũ, và cũng chiếu rõ Thanh U đang ở giữa căn phòng: Thanh U mặc chiếc váy ngủ màu trắng, buông chùng gần như sát đất, bộ tóc vốn được chải gọn ghẽ lúc này buông xõa trên vai, trông cô cứ như một âm linh đang bồng bềnh trôi.
Lạ hơn nữa là Thanh U đang quay tròn lướtđi.
Xuân Vũ dường như không tin ở mắt mình nữa, nhưng tất cả đang ở trước mắt đều là sự thật. Thanh U đang lượn vòng trong khoảng trống giữa căn phòng, tiếng chân bước có tiết tấu hẳn hoi. Thanh U lướt theohướng ngược chiều kim đồng hồ không nhanh không chậm, tư thế rất vững, hình như cô đang có nghĩa vụ hoàn thành một thứ nghi thức nào đó.
Ánh sáng yếu ớt từ giường tầng hai rọi vàokhuôn mặt Thanh U, không thể chiếu khắp gian phòng, khung cảnh tựa như một sân khấu mờ tối với chùm tia sáng hắt vào nữ diễn viên chính, khiến Thanh U đang lượn vòng có một nét quái dị. Sắc mặt cô vẫn vô cảm như lúc chiều chụp ảnh, nhưng vẻ bình thản này càng khiến Xuân Vũ cảm thấy sợ hãi.
Tiểu Cầm ở giường đối diện bỗng nhổm dậy, Tiểu Cầm cũng đã bị thức giấc, cô đưa tay lên dụi mắt, thấy Thanh U đang lượn vòng, cô lập tức kêu lên: "Cậu đang làm gì thế?"
Nhưng Thanh U cứ như không hề nghe thấy, vẫn tiếp tục xoay vòng tròn. Xuân Vũ áng chừng Thanh U đã lượn đến bốn năm chục vòng rồi.
Văn Nhã nằm tầng dưới Tiểu Cầm cũng tỉnhdậy, thò đầu ra khỏi giường, suýt nữa thì chạm vào Thanh U. Văn Nhã sợ quá thét lên, lại co vào trong chăn, lắp bắp: "Thanh Ubị trúng tà hay sao thế?"
"Đừng nói bừa!"
Xuân Vũ đã ra khỏi giường, xuống sàn, huơ huơ tay trước mặt Thanh U, nhưng dường như cô không nhìn thấy, vẫn tiếp tục lượn vòng. Không nén nổi nữa, Xuân Vũđứng chắn ngay trước mặt Thanh U.
Thanh U va phải Xuân Vũ, bấy giờ mới chịu dừng lại.
Bộ váy ngủ màu trắng hơi rung rung, Thanh U cúi đầu, mái tóc đen rủ che kín khuôn mặt, trông chẳng khác nào một Sadako.
Xuân Vũ tuy đã liên tưởng đến một điều rấtđáng sợ nhưng cô vẫn ôm lấy Thanh U, lay thật mạnh để thức tỉnh bạn.
Tiểu Cầm và Văn Nhã cũng bước lại cùng đánh thức Thanh U.
Thanh U bỗng từ từ ngẩng đầu, tóc một bên mặt rẽ ra, một con mắt đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Xuân Vũ. Xuân Vũ chưa bao giờ nhìn thấy một ánh mắt đáng sợ như thế. Nhưng sự việc tiếp theo còn đáng sợ hơn.
rss://note/z/Txyk TẦNG 1 ĐỊA NGỤC (tiếp theo 1)
* * *

Copyright copy; 2013 -|- Edit by tình thủy tinh
dang cap nhat du lieu...


.trang chu
Online Users|1|133|
© 2011 copyright bytinhthuytinh.uiwap.com
TOPKUTE

http://tinhthuytinh.uiwap.com
Subscribe to tinhthuytinh.uiwap.com | Log in | Sign up
0 people have subscribed to this site