Disneyland 1972 Love the old s
Our product
Pick Up Your Fav SV Colour
Our product
UC , Trình duyệt di động nhanh nhất!
Your Chance to Win a USA Green Card!
Official USA Green Card Lottery!
Chiến Thần-Game Online đánh quái, làm nhiệm vụ,cày level
Vua bài Online 251 (IWIN Online bản đẹp 2012)
tinhthuytinh
Xin chao!
Mozilla/5.0
Hãy lưu lại trang tinhthuytinh.uiwap.com này và giới thiệu tới bạn bè nhé!
Chương Một
Thành phố Bắc Kinh, thời vua Càn Long.
Đối với bà Đại Phước Tấn Tuyết Như ở Hạc Thân Vương Phủ mà nói thì cái mùa thu năm ấy, hình như đến sớm hơn mọi năm. Mới đầu tháng 8 mà sương đã sa nhiều. Rồi tết trung thu, lá trên cây Ngân Hạnh trổ vàng rơi đầy trên đất. Tuyết Như ưỡn chiếc bụng sắp sinh về phía trước, ngày tháng ảm đạm nặng nề như đè nặng trên vai, trên trái tim trên cả đứa bé sắp sinh và những toan tính căng thẳng. Mọi thứ thật khó sử gay go quá. Nỗi lo sự chờ đợi... Càng gần ngày lâm bồn, áp lực càng lúc như càng nặng nề càng trở nên mạnh mẽ, nhiều lúc làm bà muốn nghẹt thở...
Mọi chuyện bắt đầu từ mùng 8 tháng 8, vâng...
Hôm ấy là sinh nhật của Vương Gia.
Trình Đại Phu và Ngô Đại Phu quả là nhiều chuyện, bỗng nhiên rồi dâng "qùa chúc thọ" cho Vương Gia bằng một đội vũ công 24 người và cả Phiên Phiên nữa.
Phiên Phiên là cô gái người Hồi, có biệt tài múa bụng. Với làn da trắng nõn nà. Chiếc áo voan mỏng và ánh mắt trẻ tình, Phiên Phiên xuất hiện trên các sàn nhảy, trên các buổi yến tiệc. Có lẽ vì những hành vi gợi cảm cũng có thể vì một chút hấp dẫn lạ của "hàng nước ngoài". Trong phút giây Phiên Phiên đã chiếm được tình cảm của Vương Gia ngay. Và cái tên Phiên Phiên cũng là do Vương Gia đặt cho... Liền lúc ấy Phiên Phiên được nhập cung. Và bắt đầu suốt ba tháng liền, Vương Gia hầu như không còn đặt chân đến phòng của TuyếtNhư nữa...
Đầu tháng 8 lúc cơn sương đầu mùa rơi, thì cũng có tin là Phiên Phiên đã cấn thai. Qua tháng 9 Phiên Phiên được Vương Gia phong chức Trắc Phước Tấn. Tuyết Như biết ngay là địa vị của mình đang bị lung lay.
Được gả vào vương phủ năm 18 tuổi. Mới đấy mà đã mười năm. Mười năm qua là mười năm hạnh phúc được vương gia sủng ái. Tuyết Nhưđã ba lần cấn thai, ba lần liên tục mang lại cho Vương Gia ba nàng công chúa. Nghĩa là ba lần thất vọng. Nhưng vương gia vì yêu nàng nên vẫn không nạp thêm thê thiếp. Bây giờ chiếc bào thai thứ tư sắp chào đời, thì Phiên Phiên lại được tấn cung... Chuyện được Vương Gia yêu quý không nói, đàng nầy lại cấn thai... Mà nếu như lần này... Tuyết Như lâm bồn lại sinh thêm một đứa con gái, trong khi Phiên Phiên sinh được con trai thì sao? Vấn đề gay go là ở chỗ đó.
Vì vậy mùa thu năm nay... Tuyết Như phu nhâncảm thấy tiết trời đặc biệt lạnh. Ngày tháng vẫn vậy mà sao nặng nề thế? Mặc dù cạnh Tuyết Như lúc nào cũng có Tần Má Má, người vú già trung thành, hầu cận Tuyết Như từ nhỏ,rồi theo Tuyết Như tiến cung, vào Vương Phủ. Tần Má Má có thể nói vừa là tớ nhưng cũng như mẹ.
Ngay từ tháng sáu. Tần Má Má đã góp ý với Tuyết Như, bằng mọi giá chứ không được khác! Vì tương lai của Phu Nhân có được Vương Gia sủng ái nữa không là do đây cả!
Tuyết Như buồn bã lắc đầu.
- Chuyện sinh con trai hay gái là do trời sắp đặt, đâu phải do ta quyết định được đâu?
Tần Má Má khẽ nói:
- Sao lại không? Chuyện này nên mời Đô thốngphu nhân sang đây thảo luận.
Đô thống phu nhân tức là Tuyết Tịnh, chị ruột của Tuyết Như. Hai chị em cách nhau có hai tuổi. Mặc dù là chị em nhưng hai người tính tình lại khác nhau. Tuyết Tịnh thì cương quyết,cứng rắn, dám nghĩ dám làm, còn Tuyết Như thì yếu đuối nhu mì, nhiều lúc gần như bạc nhược. Có điều hai chị em rất thương yêu nhau.
- Chuyện Phiên Phiên thì cũng không thể tráchVương Gia. Bởi vì người năm nay đã 30 tuổi mà chưa có con trai nối dõi, dĩ nhiên là phải nôn nóng. Nếu chị là em thì... sớm đã liệu mà tìm cách... như vậy Phiên Phiên làm sao có cơ hội để vào Vương Phủ, để rồi được phong Trắc Phước Tấn? Lần này nó lại đậu thai... Vậy là sẽ ảnh hưởng nhiều đến địa vị của em đấy.
Tuyết Tịnh vừa nói vừa ngắm chiếc bụng tròn của em gái. Tuyết Như băn khoăn.
- Tìm cách? Tìm cách nào chứ? Lần nào cấn thai em đều ăn chay niệm phật, đến tổ miếu đốt hương... Vậy mà cũng chẳng sinh được con trai, còn tìm biện pháp nào nữa chứ?
Tuyết Tịnh nhìn lên. Ánh mắt sáng và lạnh, làm Tuyết Như sợ hãi. Linh tính cho nàng thấy có cái gì đó không hay. Và quả thật mỗi lời của Tuyết Tịnh thốt ra như những nhát dao sắc bén.
- Lần sinh này, nếu là trai thì đương nhiên là aicũng thích cũng vui, nhưng nếu là gái? Bắt buộc phải hành động, cương quyết, nhanh:Dng không được chần chờ gì cả. Áp dụng sách lược chuyển phụng thành long.
Tuyết Như vừa nghe nói đã tái cả mặt. Mặc dù biết chuyện đó đã từng xẩy ra trong bao nhiêu vương triều... Bản thân cũng tự nghĩ đến... Nhưng mà "nghĩ" và "làm" là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. "Nghĩ" không phạm pháp, còn "làm" là tử tội. Đó là chưa nói. Trên đời nầy có ai nỡ nào cắt bỏ núm ruột của mình tạo ra? Để đi ôm ấp nuôi dưỡng con củangười khác? Ta có thể làm chuyện đó được không? Không! Không thể nào được! Không bao giờ... Tuyết Như nghĩ.
- Nếu không làm như vậy... Rủi sau đó Phiên Phiên sinh con trai thì... Em cũng biết là...
Vương Gia sẽ thế nào chứ? Con trai bao giờ cũng quý... Và em sẽ bị truất để nâng địa vị của Phiên Phiên lên... Hãy suy nghĩ cho kỹ đi nếu em muốn bị bỏ xó như một góa phụ ở lãnh cung thì tùy em hay thiếp tục được sủng ái? Em đừng quên cái gương dì Hai của chúng ta đã phải sống khổ sở thế nào suốt kiếp còn lại? Hãy suy nghĩ cho kỹ đi! Suy nghĩ rồi hãy quyết định!
Và Tuyết Như đã suy nghĩ. Trăn trở như vậy suốt ba tháng trời. Từ mùa hạ đến mùa thu. Trong thời gian đó. Tần Má Má vô cùng bận rộn, Tuyết Như cũng thế. Ra vào vương phủ như con thoi. Vương Gia thì suốt ngày mải mê đàn địch yến tiệc bên Phiên Phiên nên chẳng để ý đến những khác thường đó.
Và rồi ngày tháng trôi qua... Cứ vậy mà trôi qua...
Giữa khuya ngày 2 tháng 10. Tuyết Như lâm bồn.
Hôm ấy trong phòng sinh, chỉ có Tần Má Má, Tuyết Tịnh và Tô Má Má là vú già của Tuyết Tịnh cùng sản phụ thôi. Tô Má Má là người đỡ đẻ nhiều kinh nghiệm, đương nhiên cũng là tâm phúc của Tuyết Tịnh và Tuyết Như. Khi đứa bé vừa oa oa chào đời. Tô Má Má cắt nhaurún và băng lại cho đứa bé xong nói nhanh:
- Xin chúc mừng Phúc Tấn! Một vị tiểu thiếu gia!
Đứa bé được Tô Má Má bế trong vòng tay bà vừa nói vừa bước lùi ra sau. Còn Tuyết Tịnh nhanh :Dng mang đứa con trai đã chuẩn bị sẵn đến trước mặt Tuyết Như nói:
- Này xem đi! Mau lên ta còn phải mang ra ngoài báo hỉ với mọi người nữa chứ?
Trái tim của Tuyết Như chùng hẳn. Cái đau vừaqua đột ngột quay lại. Muốn xé nát lòng Như. Không! Không! Không! Đừng làm thế! Như gào lên trong lòng... Nỗi đau biến thành nước mắt. Như cố nhỏm người dậy, kéo giật tay Tô Má Má lại.
- Đừng! Hãy mang con trả lại cho tôi! Trả lại tôi...
Tuyết Tịnh thấy thế nghẹn lời.
- Tuyết Như này. Bây giờ có muốn thay đổi cũng muộn rồi... Việc phải giải quyết nhanh:Dng. Bằng không, ai đó đột ngột bước vào, thìbọn ta chỉ có nước chết. Chị hứa với em là con gái của em sẽ được Tô Má Má mang vào phủ của chị chăm sóc chu đáo như con đẻ. Thỉnh thoảng em còn được ghé qua đó, thăm viếng nó như vậy em chẳng những không bị mất con mà còn có thêm được một đứa con trai... Còn bây giờ thì... Chuyện không thể để trễ nải nữa rồi. Chị sẽ bế tiểu công tử ra gặp Vương Gia. Vì chỉ một lúc nũa thôi cả vương phủ sẽ họp mặt ở tiền sảnh. Còn Tô Má Má thì phải mau :Dng mà theo cửa sau phía Tây chuồn mau. Bây giờ chưa ai để ý. Hiểu ý tôi rồi chứ?
Tô Má Má gật đầu. Tuyết Tịnh vội bế đứa con trai bước nhanh ra cửa. Có muốn thay đổi đã muộn cũng không được hối hận! Không còn cách nào khác! Tuyết Như đau khổ dành lại TôMá má cái sinh mệnh yếu đuối nhỏ nhoi, vô tộikia, Tuyết Như ôm chặt trong lòng, nghẹn lời nói:
- Tần Má Má! Tần Má Má! Đem cây trâm hoa mai lại đây! Cây trâm hoa mai! Đem ngay lại đây!
Tần Má Má nghe gọi vội vàng bước đến bên hỏa lò, dùng kẹp lửa khều than, lấy ra chiếc trâm hình cành hoa mai được nung đỏ từ lâu. Tô Má Má nhìn thấy sợ hãi.
- Quý vị định làm gì đó?
Tuyết Như vừa chảy nước mắt, vừa nói.
- Tôi phải làm dấu cho con bé, để mấy người không còn làm chuyện tráo mận tráo đào được nữa.
Tuyết Như đặt đứa nhỏ lên đùi, một tay ấn lên đầu nó, một tay đỡ chiếc trâm hoa mai nung đỏ, nhưng lại chần chừ.
Lúc đó bên ngoài có tiếng hò vang.
- Xin chúc mừng Vương Gia! Chúc mừng Vương Gia!
Rồi tiếng chân bước, tiếp pháo nổ... Tuyết Nhưbiết không còn chần chừ được. Vội in ngay chiếc trâm cháy đỏ lên vai con bé. "Xèo!" Thịt da non bị cháy phát thành tiếng, một làn khói trắng bốc lên. Đứa bé "oa! oa!" khóc nhưng may quá tiếng pháo đã át tiếng khóc. Tuyết Như run rẩy ném cây trâm nhìn cái vết đỏ trên vai con mà đau lòng. Nước mắt không dằn được:
- Con ơi con! Sao con phải khổ thế này? Đóa hoa mai nầy in trên vai con cũng đã in trên lòng me. Từ đây về sau, mẹ con ta phải sống xa nhau. Nhưng mẹ mong là không xa vĩnh viễn... Mẹ ngày ngày sẽ đốt hương cầu trời khấn phật, cầu xin trời xanh có mắt, để một ngày nào đó giúp con trở lại bên chân me. Chúng ta sẽ nối lại tình thâm nhe con! Lúc đó mẹ sẽ nhận ra con với cái ấn hoa mai này!
Tô Má Má thấy thời gian cấp bách không đợi được nữa, xông tới đoạt lấy đứa bé trong tay Tuyết Như.
- Bà Phước Tấn ơi! Bà phải nghĩ đến chuyện đại cuộc, đừng bịn rịn nữa, phải mang nó đi ngay bây giờ, bằng không chết cả!
Tô Má Má đặt đứa bé lẫn vào giỏ vải dơ mau:Dng rời khỏi phòng, đi cửa sau ra ngoài. Bà Tuyết Như phục trong lòng Tần Má Má khóc ngất.
Đối với bà Tuyết Như mà nói, thì cái đêm hôm ấy, một phần cuộc đời bà đã đi theo "vết sâm hoa mai" kia rời khỏi Vương Phủ để sang Đô Thống phủ. Mặc dù, đổi lại, bà có thêm một đứa con trai kháu khỉnh dễ thương nhưng có thể nào thì cũng đâu bằng núm ruột của mình?
Đứa con trai mới "sinh" được Vương Gia đặt tên là Hạo Trinh. Vương Gia rất yêu quý, vì nó là nỗi khát khao mong đợi. Hôm đầy tháng 1, đại yến được mở ra, mời cả quan to quan nhỏ trong triều. Hôm ấy, nhà vua cũng gởi qùa đến
Mà Hạo Trinh khôi ngô thật. Thằng bé có đôi mắt đen nháy, có cái mũi cao thẳng. Vương Gia ngắm rồi ngợi khen hết lời, nào là nó giống in như cha. Một đôi mày rậm, một thiên đình cao. Vậy là thằng bé sẽ thông minh. Hậu phúc lâu dài... Tuyết Như ngồi bên nghe mà bồn chồn. Không phải chỉ vậy còn "nỗi lo" và"đau"... Vâng, bây giờ có hối hận cũng không còn kịp. Bí mật phải giữ kín thật kín...
Và rồi mùa xuân năm sau Phiên Phiên cũng trở bụng. Cũng được một đứa con trai, đặt tênlà Hạo Tường. Vương Gia liên tục có hai đứa con trai. Còn gì hơn? Lúc nào ông cũng cười. Và nhờ vậy mà gia nhân trong Vương phủ cũng được hưởng phúc lây.
Ở chốn riêng tư, Tần Má Má kề tai Tuyết Như nói nhỏ:
- Đấy, phu nhân thấy chưa, may mà chúng ta đi sớm một bước, bằng không là nguy rồi!
Tuyết Như ôm lấy Tần Má Má đau xót:
- Nhưng mà... nhưng mà... Thế Má Má có thường xuyên đến Đô Thống phủ? Có nhìn thấy nó không? :Dng lớn, khỏe mạnh chứ? Tại sao bà chị của ta cứ né tránh ta mãi... Chuyện đã hơn nửa năm rồi... Vậy mà chẳng nghe động tịnh gì cả ta có thể qua đấy thăm nó được không? Có việc gì không?
Tần Má Má ra hiệu Tuyết Như im:
- Suỵt! Tai vách mạch rừng, phu nhân tốt nhất là đừng nhắc đến, mọi chuyện đã có Đô Thốngphu nhân lo cả.
- Nhưng mà... nhưng mà...
- Đừng có nhưng mà gì cả. Bên cạnh đó còn có tôi. Để tôi sang đấy xem xét và báo cáo lại là xong.
Tần Má Má sang phủ Đô Thống. Đi rồi về, về rồiđi. Mỗi lần đều báo cáo tin hay tin đẹp. Nào là nó dễ thương, đẹp giống mẹ, khỏe... Nhưng Tuyết Như nào có biết đâu sau đó Tần Má Má phải quay mặt đi giấu hai hàng nước mắt. Và chuyện lừa dối chỉ kéo dài được nửa năm. Mộtlần đến Bích Vân Tự dâng hương lễ phật, khi Tuyết Tịnh có cơ hội riêng lẻ bên đứa em gái của mình, mới nói:
- Bây giờ thì chị không muốn giấu em nữa. Đứa bé của em, Tô Má Má mang ra ngoài xong,bọn chị đã đặt nó vào một chiếc bồn gỗ, để nótheo giòng suối Hạnh Hoa khẽ trôi đi mất rồi. Chị cũng không có cho người theo dõi xem, sau đấy. Chiếc bồn kia có còn hay đã chìm mất.Đứa bé thế nào thôi thì đành phó mặc định mệnh của nó vậy.
- Chị nói gì vậy?
Tuyết Như thấy trời đất như quay cuồng.
- Làm sao có thể như vậy được chứ? Chị đã thề, đã hứa với em chị nói là chị sẽ yêu, sẽ đối xử với nó như con ruột do chính mình banh da xẻ thịt đẻ ra... Chị sẽ không để nó khổ... Em đã tin chị. Em mới giao con cho chị. Vậy mà... Tại sao chị lại nhẫn tâm? Chị lại có thể làm mộtchuyện tày trời như vậy được chứ?
Tuyết Như không dằn được chụp lấy đôi vai Tuyết Tịnh lắc mạnh. Vừa lắc vừa khóc:
- Em không tin, chị đã lường gạt em! Chị đã dối em!
Tuyết Tịnh cũng vừa khóc vừa nói:
- Chị nói thật đấy! Bởi vì em phải hiểu nỗi khổ tâm của chị, chị đã suy nghĩ cặn kẽ, chu đáo... Chị biết là em sẽ không bỏ được con bé. Bằng chứng là trước khi cho mang đứa nhỏ đi, em còn bắt phải đóng dấu hình hoa mai lên cánh tay của nó. Như vậy nếu để nó lại trong nhà chị thì cái hậu họa sau nầy khó có thể lường. Biết ai tin được ai không? Rồi em cứ qua lại nhà chi. Tình cảm con người yếu mềm. Một lúcnào đó em lại vô tình tiết lộ. Chuyện vỡ lở, đến tai Vương Gia, lúc đó không những chỉ có em, mà cả chị cũng đều mang họa... Đều bị án tử. Em suy nghĩ đi. Suy nghĩ cặn kẽ đi... Trong cái hoàn cảnh như vậy, chị làm sao dám chứa nó. Em có trách chị thế nào, có hận chị thế nào cũng được, chị chấp nhận... Chị hành động như vậy là vì em! Một cách làm chẳng đặng đừng, em nên thông cảm.
Tuyết Như mở trừng mắt nhìn chị... nhưng chẳng thấy gì. Nước mắt tạo thành một màn sương trước mặt lòng Tuyết Như đau quặn... Đứa con gái mà Tuyết Như mang nặng đẻ đau kia, định mệnh đã chỉ định mẹ con phải sinh ly, cũng đồng thời là tử biệt... Đời nàng... Từ đây đến cuối đời coi như không còn cái hy vọng được đoàn tụ với con. Nàng cắn môi, cố không để bật tiếng khóc. Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán...
- Con ơi!
Tuyết Như kêu lên trong lòng. Đứa con mà ngay cả cái tên cũng chưa kịp đặt... Nó đã vĩnh viễn xa nàng... Có thể như vậy được ư? Ta là người mẹ không có trái tim! Và đột nhiên, Tuyết Như thấy lòng ngực đau nhói, ngã vào lòng Tuyết Tịnh khóc lớn. Tuyết Tịnh nói:
- Em khóc đi! cứ khóc đi! Khóc cho thoải mái!
Tuyết Tịnh ôm em gái trong lòng, nước mắt lưng tròng:
- Em khóc cho hả hê, quên sầu. Để một lúc nữakhi trở về Vương Phủ thì xóa hết, đừng để lộ một chút tàn tích nào... Bắt đầu từ hôm nay, em nên hiểu là đứa con gái bất hạnh kia của em nó không còn tồn tại trên cõi đời này, em chỉ có ba gái trước đó và một trai là Hạo Trinh thôi!
Khi trở về Vương Phủ... Tuyết Như không đượcđể lộ một chứng tích gì... Phải nhớ Hạo Trinh làtrai mới sinh. Hạo Trinh!
Ngay lúc đó gió bốn bể nổi lên. Tuyết Như nghe như hai tiếng Hạo Trinh vang vọng vây chặt quanh nàng.
Chương Hai
Năm Hạo Trinh 12 tuổi, lần đầu tiên theo Vương Gia đến Vi Trường săn bắn.
Lúc đó Hạo Trinh đã là một thiếu niên dong dỏng cao. Hạo Trinh khỏe đẹp, thông minh lại được rèn luyện văn thơ và kiếm cung cùng lúc ngay từ nhỏ. Nhờ nhớ dai, học mau biết, nên Hạo Trinh rất được Vương Gia sủng ái.
Hạo Trinh vừa giỏi chữ nghĩa, lại cỡi ngựa, bắntên, luyện võ đều hơn người. Hạo Trinh lại chịukhó luyện tập. Thầy dạy võ nghệ cho Hạo Trinhcó tên là A Khắc Đan. Một võ sư có thân hình lực lưỡng, sức mạnh vô song. Khuôn mặt đen như lọ nồi, mày sậm, râu hàm, tướng tá rất hung dữ, mỗi lần mắt trợn lên là giống như hai mắt cọp, lại ít ai dám gần gũi. Ông ta được chỉ định dạy võ cho Hạo Trinh từ nhỏ, là một người thầy tận tình. Yêu quý học trò hơn cả bản thân nên cũng được Hạo Trinh quý mến.
Nếu so sánh, Hạo Trinh hơn đứa em cùng cha khác mẹ là Hạo Tường gấp bội, dù chỉ lớn hơncó nửa tuổi.
Lần này Hạo Trinh được cha cho cùng đi săn. Hạo Trinh đã gây ấn tượng mạnh cho mọi người để chuyện gần như trở thành huyền thoại. Hôm ấy cùng đi còn có cả Hạo Tường và hơn hai trăm kỵ xạ thủ khác. Mặc dù đây chỉ là một cuộc săn nhỏ. Mục đích chủ yếu của chuyến săn này, là Vương Gia muốn hai đứa con mình làm quen với cái không khí căng thẳng của cuộc săn, cũng như để kích thích bầu máu nóng của bọn trẻ.
Bữa đó ở Vi Trường trời có sương mù. Tầm nhìn không xa…Đoàn người ngựa rong ruổi cả buổi mà chẳng bắn được con thú nào to lớn. Vì vậy tất cả mới xuyên qua cánh rừng để đến một cánh đồng cỏ rộng lớn hoang dã.
Chính tại đây. Hạo Trinh đã phát hiện một chú chồn lông trắng. Chú chồn này hẳn đã bị tiếng vó ngựa dồn dập làm sợ hãi, nên nó thu người trong bãi cỏ. Đôi mắt to đen hấp dẫn của nó cứ nhìn Hạo Trinh. Nó như đang ở tư thế chuẩn bị "sống mái".
Hạo Trinh phấn khởi hét to.
- Hay quá! Có một con chồn đây này! một con chồn trắng!
Con chồn nghe động, nó vội nhanh chân lủi sâu vào cỏ.
Vương Gia cũng thấy, hứng khởi vút roi.
- Hãy để đó cho ta, đừng để nó chạy thoát!
Rồi tiếng có ngựa đuổi theo. Bụi bay mịt mù. Hơn hai trăm vó ngựa chỉ để đuổi một con chồn nhỏ. Hạo Trinh đuổi trước. Hình như Vương Gia có ý muốn nhường cho Hạo Trinh, để Hạo Trinh được dịp thi thố tài nghệ, nên khoát tay không cho mọi người dùng tên.
Hạo Trinh cỡi ngựa đuổi. Chú chồn cứ chạy… Hạo Trinh đã mấy lần giương cung lên. Nhưng rồi có lẽ vì đôi mắt đen nháy của con chồn trắng cứ quay lại nhìn mình. Ánh mắt của nó như sợ hãi làm sao? Hạo Trinh có cảm giác như nó đang van xin… Thế là chàng lại chùn tay, không nỡ. Võ sư A Khắc Đan chạy phía sau, cuối cùng không nhịn được nói.
- Nào để nó cho ta!
Hạo Trinh cuống quít, lên tiếng.
- Đừng! Đừng giết nó! Tôi muốn bắt sống nó thôi!
Vương Gia cũng đồng tình:
- Được! Được! Được! Hãy bắt sống nó, đừng để nó bị thương nhé!
- Bối Lạc Gia này!
Võ sư A Khắc Đan gọi Hạo Trinh. Vì Hạo Trinh là con trai trưởng của Thạc Thân Vương phủ, nên được phong "Bối Lạc".
- Bối Lạc Gia nầy, nếu muốn bắt sống con vật này, thì xin người hãy dùng bẫy lưới!
Nói xong, Võ sư tung lưới qua cho Hạo Trinh, Hạo Trinh bắt lấy, lựa vị trí thuận lợi để ném lưới về hướng con vật. Trong khi Vương Gia vàđám tùy tùng vây ngựa chung quanh, để chận đường thoát của con vật. Lúc đó con chồn cũng thấy không còn lối thoát. Nó dừng lại hổn hển thở và đưa mắt nhìn quanh tìm đường. Hạo Trinh thì đã đến gần và lưới được tung ra. Cái lưới như chiếc dù ụp xuống, đám kỵ binh phía sau reo hò như vỡ chợ.
- Bắt được rồi! Bắt được rồi! Bối Lạc Gia là tay hảo thủ thật tuyệt!
Võ sư A Khắc Đan nhanh nhen nhảy xuống, phụ kéo lưới tóm gọn con chồn trắng, dâng lên.
- Xong rồi! Con chồn trắng này là chiến lợi phẩm của Đại Thiếu Gia đấy nhé! Xin chúc mừng!
Vương Gia cưỡi ngựa chạy đến, nhìn con chồncười.
- Hay lắm! Hay lắm! Chồn mà lông trắng thế này hiếm lắm đấy! Lột da nó dùng để làm áo hoặc làm nón thì chẳng có cái nào đẹp hơn.
Hạo Tường ở phía sau chen vào nói.
- Anh cả, em đang muốn có chiếc nón. Anh cho em con chồn này đi để em may một chiếc nón trắng nhé!
Vương Gia quay lại trừng mắt.
- Đây là chiến lợi phẩm của anh con. Hãy để anh ấy tự quyết định.
Nhìn con chồn, bất chợt Hạo Trinh rùng mình. Con thú như có linh tính, nó như hiểu được tiếng người. Nó nghe nói bị lột da đã sợ hãi thu người trong tay Hạo Trinh, và cái đôi mắt đen láy của nó cứ nhìn Hạo Trinh không nháy, vừa như van xin, vừa như cầu khẩn, làm Hạo Trinh cảm động. Hạo Trinh quay sang cha.
- Thưa cha! Cha vừa nói là con có toàn quyền quyết định số mệnh con vật này!
- Dĩ nhiên.
Hạo Trinh quyết định:
- Vậy thì! Con sẽ thả nó!
Vương Gia có vẻ bất ngờ:
- Thả nó à? Đây là chiến lợi phẩm, phải nhiều công khó mới bắt được. Sao con lại có ý tha cho nó?
Hạo Trinh nói:
- Con đã nghỉ kỹ rồi. Đây là một con chồn cái, nó đang đi kiếm ăn chẳng may bị ta bắt! Mà cha đã từng dạy con. "Giống cái phải phát triển giống nòi, rất hữu ích nên bảo tồn. Đó là luật tự nhiên của tạo hóa". Vì vậy con nghĩ là mình không nên làm trái tự nhiên. Thả nó về với núi rừng thì hơn…
Vương Gia có vẻ suy nghĩ, rồi gật gù tán đồng.Ông có vẻ hãnh diện về những nhận định vừa rồi của Hạo Trinh, nên cười một cách sảng khoái.
- Ha! Ha! Hay lắm! Nào A Khắc Đan hãy làm theo lời của Hạo Trinh, hãy thả con vật ra!
- Vâng!
A Khắc Đan vâng lời, mở lưới lôi con vật ra, nhưng không thả ngay. Mà rút thanh mã tấu sau lưng ra, nắm lấy chiếc đuôi của con chồn, cắt lấy một chồm lông đuôi, đưa lên nói.
- Theo luật của tổ tiên, thì buổi đi săn đầu tiên ta không được về tay không, vậy thì phải có cái này mang về.
Sau đó, A Khắc Đan mới buông con thú xuống cỏ. Con vật sau một vòng lăn. Nó rùng mình một cái rồi như con lốc phóng nhanh vào lùm cỏ trước mặt.
Hạo Trinh nhìn theo với nụ cười. Những tưởng là con vật vì quá sợ hãi chạy luôn. Nhưng không, nó chạy được một khoảng xa. Chợt dừng và quay lại nhìn Hạo Trinh rồi mới tiếp tục chạy. Nó làm như vậy mấy lượt. Khiến cho Vương Gia, Hạo Trinh, A Khắc Đan và đám kỵ binh phải ngạc nhiên. Phải chăng vì chồn là con vật thông hiểu nhân tính? Tin đồn hay thật? Nhưng trong cái phút giây này. Gần như ai cũng có trực giác lạ lùng. Tin hay không tin không quan trọng, chỉ thấy con chồn khi đượctha, đã mấy lần dừng lại nhìn, rồi mới chịu mấthút trong đồng cỏ.
Chuyện Hạo Trinh lần đầu đi săn gặp chồn linh.Chẳng mấy chốc loan truyền khắp kinh thành. Cái câu chuyện thần kỳ đó còn được tô vẽ thêudệt thêm chuyện "Bắt chồn lông trắng rồi thả chồn" là một hành vi can đảm, nhân từ, trí tuệ… Chỉ có con người anh dũng và nhân ái mới làm được điều đó.
Rồi tin đồn thấu tai cả Hoàng Đế. Người đã đặc biệt triệu Hạo Trinh vào triều, ban thưởng cho một chiếc quạt gọi là ghi công.
Vì vậy, mới 12 tuổi, mà Hạo Trinh đã nổi tiếng và có được một đứa con trai xuất sắc như vậy. Vương Gia còn đòi hỏi gì hơn? Tuyết Như càng tin đây là số mệnh trời ban và từ đó trở nên an phận. Như trút hết cái tình mẫu tử còn lại cho Hạo Trinh, bà còn lấy những chiếc lông chồn mang về đó, thắt lại thành một chuỗi dâyphướng cột chiếc ngọc bội, lúc nào cũng mang trên dây nịt của Hạo Trinh.
Từ đó… chiếc ngọc bội là gia bảo của gia đình,nó tượng trưng cho "ân sủng" của cha. "Tình yêu" của mẹ và còn có kỷ niệm của con chồn lông trắng nữa. Hạo Trinh lúc nào cũng yêu quí nó.
Chương Ba
Lần đầu, Hạo Trinh gặp Bạch Ngân Sương là lúc Hạo Trinh vừa tròn 20 tuổi.
Bấy giờ, bên cạnh Hạo Trinh bao giờ cũng có hai cận vệ thân tín. Một văn một võ. Võ thì đương nhiên là A Khắc Đan. Còn văn thì là TiểuKhấu Tử. Tiểu Khấu Tử tuổi đời nhỏ hơn Hạo Trinh. Khoảng 18, 19 thôi, Tiểu Khấu Tử từ nhỏ đã theo hầu Hạo Trinh. Vì vậy nên tuy là tiểu thái giám Tiểu Khấu Tử cũng được học hành, chơi đùa chung với Hạo Trinh như là bạn. Tiểu Khấu Tử lại rất thông minh, lanh lợi, biết nuông chiều, nhưng có cái tật là hay nói nhiều, Hạo Trinh bực mình không ít về chuyện đó.
Trưởng thành trong cái Vương Phủ nề nếp, Hạo Trinh từ cái ăn mặc đến học tập lúc nào cũng có thời khóa biểu nghiêm khắc. Hết học chữ, âm nhạc, thi ca đến học võ... ngày qua ngày, mọi cái lập đi lập lại... Học mãi chẳng baogiờ dứt làm Hạo Trinh ớn đến tận cổ. Nên giờ Hạo Trinh đã lớn, cũng muốn học đòi như người bình thường, muốn hưởng thụ một chút không khi buông thả tự do, mà muốn vậychỉ có cách là lén trốn ra phố...
Thế là hôm ấy, Hạo Trinh thay bộ quần áo bìnhdị dẫn Tiểu Khấu Tử ra đường. Hạo Trinh cũngchỉ muốn "thay đổi không khí". Muốn tham quan cuộc sống đời thường. Ghé các cửa hàng xem bán buôn, ghé quán nước uống ly trà, tấp qua gánh hát sơn đông mãi võ xem làm xiếc rồi về. Nhưng không hiểu sao bữa đó trời xui đất khiến thế nào mà Hạo Trinh lại ghéLong Nguyên Lầu ở Thiên Kiều.
Long Nguyên Lầu là một tửu lầu to, chỗ tụ họpcủa những bậc công tử giàu sang và các lái buôn lớn. Vì vậy, không khí có vẻ nề nếp, không xô bồ như ở các quán nước nhỏ. Hạo Trinh tò mò ghé vào, định gọi một ít thức ăn, uống tí rượu. Ngồi ở đây, đưa mắt nhìn xuốngcó thể nhìn thấy cảnh quan tấp nập dưới phố, cũng vui.
Vừa chọn bàn ngồi xuống, Hạo Trinh đã nghe bên tai có âm thanh thánh thót vang lên. Tiếngđàn! Hạo Trinh rảo mắt tìm và dừng lại trước một thiếu nữ khoảng 17, 18 tuổi. Cô gái đang ngồi giữa thính phòng, trên tay là chiếc đàn tỳ bà đang được thử dây. Bên cạnh cô gái là một ông lão và chiếc đàn hồ cầm.
Cô gái sau phút thử giây xong, nhìn lên trịnh trọng chào thực khách, rồi cất giọng thanh thoát nói.
- Thưa quý vị, tiện nữ là Bạch Ngân Sương, còngia phụ đây là Bạch Thắng Linh. Hai cha con tiện nữ hôm nay xin được hầu quý vị một số bản nhạc, nếu có gì sơ suất xin quý vị niệm tình tha thứ!
Hạo Trinh ngồi yên, mắt không rời cô gái, cô ta đẹp thật! Cái mái tóc đen dài được búi lên cao, một chiếc trâm cài đầu với những sợi kimrủ, khuôn mặt trái xoan của cô gái rồi nước datrắng mịn, đôi mày như họa. Đôi mắt trong sáng như hai vì sao, còn chiếc mũi dọc dừa, chiếc miệng nhỏ hình trái ấu như cười nhưng vẫn buồn. Cả khuôn mặt hài hòa nét thoát tục, thanh thoát như lôi cuốn. Cô gái cũng bình dị trong bộ áo trắng thêu hoa. Dáng dấp yên tĩnhcao quý như một đóa hoa phù dung đang hé nhụy.
Đẹp! Đẹp quá! Hạo Trinh khen thầm... Càng ngắm Hạo Trinh càng có cảm giác quen quen. Ta đã gặp nàng ở đâu ư? Không biết. Nhưng mà đôi mắt kia... À... Có lẽ là ở kiếp trước! Hạo Trinh tự diễu mình.
Bạch Ngân Sương cũng cảm thấy cái nhìn của Hạo Trinh. Nàng nhìn lên và như chạm phải dòng điện... Cái ánh mắt của anh chàng lạ mặt quá lôi cuốn...
Có tiếng hồ cầm dạo... Và Bạch Ngân Sương bắt đầu hát:
Ánh trăng mông lung, dòng nước lung linh
Lòng như sóng vỗ, bên đèn leo lét
Gió thổi chẳng ngừng, cơn mộng tỉnh say
Ba canh trống dục, lòng ta thêm sầu.
Hồn thì dật dờ, cánh hoa héo hon
Rượu dâng lên mắt thành dòng lệ sa
Chẳng thấy xuân qua, mà nay xuân về
Rượu nồng càng uống, càng nghe xót xa
Người về ở đâu? Tháng năm qua mãi
Lầu cao ngắm nhìn, chỉ thấy núi cây
Mùa thu trãi mắt, nhạn dưới sương mù
Quan san cách trở, chẳng đến được nhau
Xuân đi đông đến, núi non nghìn trùng
Gởi lời thương nhớ, tợ tiếng hư vô
Được như cành liễu, mãi mãi cạnh chàng.
Giọng hát của Bạch Ngân Sương thánh thoát, ngữ thanh rõ ràng. Tiếng đàn như nước chảy, như mưa sa. Bài hát lại là một bài thơ đẹp quyện một chút nỗi lòng buồn phiền. Nó giống như tơ tầm mùa xuân từng sợi từng sợicuộn lấy con tim người nghe.
Hạo Trinh chưa bao giờ có cái cảm giác xúc động như vậy. Ở trong Vương Phủ, chung quanh chàng a hoàn, nữ tỳ rồi bọn nô bọc, tùytùng đầy ắp, chúng lúc nào cũng sẵn sàng chìu chuộng. Chưa nói đã lo. Rồi phường hát, bọn làm trò, thích diễn các vở vui, hề, giải trí... Chưa có một cô gái nào khiến cho Hạo Trinh động tâm như vậy.
Chỉ một bài hát một tiếng đàn mà Trinh đã phải ngẩn ngơ? Hạo Trinh chưa kịp phân tích tại sao mình lại như thế? Thì tiếng vỗ tay vang lên... Rồi Bạch Ngân Sương chậm rãi đứng dậy với chiếc mâm trên tay, đi đến từng bàn tiệc. Khách như chẳng biết thưởng thức họ có vẻ thờ ơ. Họ uể oải ném từng đồng xu vào mâm. Bạch Ngân Sương có vẻ đã quá quen thuộc với cảnh này, nên rất bình thản. Khi Bạch NgânSương đến cạnh cầu thang, nơi Hạo Trinh đang ngồi thì Hạo Trinh không nghĩ ngợi, móctúi lấy ngay nén bạc năm lượng đặt vào. Thái độ của Hạo Trinh làm Bạch Ngân Sương giật mình nhìn lên. Bốn mắt lại chạm nhau. Lúc đó Tiểu Khấu Tử chen vào, dục Bạch Ngân Sương.
- Thiếu gia cho nhiều vậy, sao không biết cảm ơn đi!
Lời nhắc nhở của Tiểu Khấu Tử làm Bạch NgânSương giật mình nhưng Hạo Trinh thì càng lúng túng hơn. Hạo Trinh cảm thấy cái hành động ban nãy của mình có vẽ hồ đồ làm sao. Bạch Ngân Sương nào có phải là ăn mày? Ta không khéo làm cô gái chạm tự ái tưởng cái hành vi của kẻ thừa tiền coi rẻ danh dự người.Hạo Trinh càng nghĩ càng bối rối đến vã cả mồhôi. Chàng ấp úng phân bua.
- Xin lỗi... Xin lỗi... Tại cái bài hát của cô hay quá! Tôi chưa hề được nghe qua. Tôi quá xúc động... Mong là cô... là cô hiểu cho... Đây cũng không phải làm gì mạo muội...
Ngân Sương nhìn Hạo Trinh với ánh mắt cảm ơn, hiểu biết:
- Tiểu nữ Bạch Ngân Sương từ nhỏ theo cha sống bằng nghề ca hát khi gặp được tri âm chỉ biết cảm ơn chứ chẳng biết gì hơn! Xin thành thật cảm ơn công tử.
Hạo Trinh vừa định nói gì đó thì chợt có tiếng quát tháo ồn ào.
- Ê này, cái con bé hát hay mà trẻ đẹp kia đâu rồi?
Sau đó gã có giọng đồng vỡ kia xuất hiện, hắnvừa nhìn thấy Bạch Ngân Sương là cười hì hì, nắm ngay chéo áo Ngân Sương một cách không kiêng nể.
- Nào! Nào! Nào! Đây rồi! Hãy lên phòng Nhã Tọa trên lầu hát mấy bài cho ta!
Hạo Trinh cau mày, không khỏi bất bình. Chàng chợt thấy quả đất này sao quá nhỏ hẹp.Bởi vì cái anh chàng lỗ mãng kia không phải aikhác hơn là một "tiểu vương gia" khác hắn cũng được âm phong chức "Bối Tử" và có tên là Đa Long. Hắn cũng biết chàng. Có điều không thân, vì hắn là bạn của Hạo Tường. Một bạn ăn chơi sa đọa!
Hạo Trinh có ác cảm với Đa Long, thế mà lại chạm mặt... ngay giữa lúc đó Ngân Sương đã rứt tay ra khỏi được Đa Long, và lão Bạch Thắng Linh thấy ồn ào cũng đến can thiệp.
- Dạ thưa đại gia. Nếu đại gia muốn nghe nhạc, hãy ở đây chúng tôi sẵn sàng phục vụ.
Đa Long trợn mắt:
- Ta muốn bọn bây phải lên lầu hát, đi ngay!
Hắn lại đưa tay ra định nắm lấy Ngân Sương một lần nữa. Bọn tùy tùng của Đa Long ở phía sau cũng ùa đến.
- Có nghe chưa? Đi ngay! Tụi bây không biết làai đang ra lệnh bây ư? Đa Long bối tử dấy, Tiểu Vương Gia đấy!
Bạch Ngân Sương cố né tránh.
- Xin mời Tôn Giá ở lại đây. Có muốn nghe bài gì, có chỉ dạy điều chi, tụi tôi đều vâng lời cả.
Đa Long chẳng nói chẳng rằng, vung tay tới trước, lão Bạch Thắng Linh đã bị xô ngã sang một bên. Ngân Sương thấy vậy cả kinh, nhào tới ôm cha.
- Cha! Cha! Cha có sao không?
Hạo Trinh không dằn được nữa cũng quên hẳn mục đích chuyến đi là để "thay đổi không khí" không nên để va chạm thấu tai Vương Gia. Chàng phóng tới chụp lấy tay Đa Long, nghiến răng nói.
- Mi là Vương công tử đệ, sao lại ức hiếp dân lành? Thế nầy thì thật quá lắm!
Đa Long nhìn thấy Hạo Trinh, hắn dậm chân nói to.
- Thế nào là quá lắm, không quá lắm? Mi ở đây làm gì? À thì ra vì phải lòng cái con bé hát rong nầy phải không? Được rồi! Được rồi! Vậycũng chẳng sao! Lên lầu nào, chúng ta cùng chia đôi. Công bằng chứ?
Hạo Trinh chẳng thèm đáp, vung nắm đấm lên đúng ngay cầm hắn văng bật ra sau, làm ngã theo mấy chiếc bàn. Đoàn tùy tùng của Đa Long thấy chủ bị trúng đòn, hò hét nhào lên. Hạo Trinh phải đem hết mấy món nghề của A Khắc Đan truyền cho ra ứng phó. Quả là tuyệt! Chẳng mấy chốc đám tùy tùng của Đa Long cũng bị đánh bạt cả. Tài phú và tiểu nhị của quán chỉ còn biết kêu trời.
- Đừng đánh! Đừng đánh nhau nữa... Quý vị muốn gì thì ra ngoài, đừng để sập quán chúng tôi!
Lúc đó Đa Long cũng đã lồm cồm ngồi dậy một bên miệng hắn sưng tím. Hắn vung tay về phía Hạo Trinh nói.
- Được rồi! Mày hãy nhớ cho rõ nhé! Mối thù nầy mà không trả không phải người. Rồi mày xem, một ngày không xa, mày sẽ quỳ dưới chân để tao trừng trị!
Nói xong, hắn lùi dần đến cầu thang, đám tùy tùng thấy hắn bỏ chạy, cũng rút theo. Hạo Trinh kéo thẳng lại nếp áo. Tiểu Khấu Tử đứngcạnh có vẻ khổ sở.
- Thế này thì không ổn rồi. Mình ra đây chỉ để thay đổi không khí, mà gây chuyện to như vậy... Nếu Vương Gia mà biết được thì công tử không sao, chứ còn tôi chết mất!
Hạo Trinh đẩy Tiểu Khấu Tử qua một bên:
- Im đi! Làm gì phải sợ. Ta nhận hết cho, không dính dáng gì tới mi cả.
Rồi Hạo Trinh nhìn qua Bạch Ngân Sương.
Bấy giờ Bạch Ngân Sương cũng đang dìu cha chậm chạp bước tới. Cả hai đứng trước mặt Hạo Trinh thi lễ.
- Xin cảm ơn công tử!
Hạo Trinh còn đang nghĩ ngợi, định nói, thì Tiểu Khấu Tử đã dục.
- Bây giờ trời cũng không còn sớm, mời công tử về phủ ngay cho.
Hạo Trinh móc ra một nén bạc, đưa cho tài phú tiệm.
- Đây này, chúng tôi đền bù các thứ đổ vỡ, ôngcầm và cho xin lỗi nhé!
Tài phú tiệm thấy Hạo Trinh đền bù cao có vẻ bất ngờ:
- Dạ dạ! Xin cảm ơn công tử, cảm ơn! Công tử rõ là người đại lượng. Võ thuật cao cường, lại khí khái...
Tiểu Khấu Tử vổ vai viên tài phú:
- Thôi đủ rồi! Đủ rồi! Nghe đây nầy. Từ đây về sau mi phải cư xử với hai cha con cô hát rong này tốt một chút, đừng có làm khó dễ để người ta làm ăn, công tử muốn ngươi phải giúp bọn họ nghe không?
Tiểu Khấu Tử khá lanh trí, hắn đã thay Hạo Trinh nói những gì mà Hạo Trinh muốn. Tay tài phú gật đầu lia lịa.
- Vâng, vâng! Tôi xin nghe!
Tiểu Khấu Tử quay lại Hạo Trinh.
- Thôi chúng ta về được rồi chứ?
Hạo Trinh lại liếc sang Ngân Sương. Lúc đó Ngân Sương đang cúi nhìn xuống vì e thẹn.
Hạo Trinh chần chừ một chút, rồi nói bâng quơ.
- Xin hẹn gặp lại dịp khác!
Rồi cùng Tiểu Khấu Tử bước xuống lầu ra về.
Chương Bốn
Bắt đầu từ hôm đó, Hạo Trinh gần như thường xuyên ghé qua Long Nguyên Lầu. Mấy ngày liền, Hạo Trinh ở đấy mãi đến hoàng hôn,chàng chẳng lên Nhã Tọa lầu ngồi mà chỉ chọnmột góc nhỏ ở Đại thính phòng. Ngồi uống tí rượu, lắng nghe tiếng hát thánh thoát của Ngân Sương. Chỉ ngồi lẳng lặng nghe chứ không dám cả chuyện mời chào Ngân Sương đến bàn mình dùng một ly rượu. Hạo Trinh cảm thấy như vậy là thô bạo gần như trở thành xúc phạm. Bởi vì ngay từ nhỏ, Hạo Trinhđã được giáo dục nghiêm khắc. Hạo Trinh hiểu chốn trà đình tửu điếm là chỗ tạm dừng chân. Hạo Trinh cũng nghĩ Ngân Sương ở đấy chỉ vì nghề nghiệp bắt buộc chứ không mê gì chỗ trà đình tửu điếm nên để tôn trọng chàngchỉ lặng lẽ đến, rồi lặng lẽ rút lui. Hạo Trinh không hề mở lời nói với Ngân Sương một điềugì, chứ đừng nói là làm gì. Chàng ngồi nghe côgái hát, lặng lẽ xem và như bảo vệ. A Khắc Đan thì từ cái hôm Hạo Trinh đụng độ với Đa Long,đã gần như có mặt thường xuyên bên cạnh Hạo Trinh và Tiểu Khấu Tử.
Tuy không dám nói Hạo Trinh điều gì, nhưng Khắc Đan đã mấy lần trách Tiểu Khấu Tử.
- Mi thật quá đáng, đưa Bối Lạc Gia ra phố uống rượu rồi gây chuyện. Mà gây chuyện vì một cô gái hát rong nữa chứ? Để đến đổi kết thù kết oán với Đa Long Bối Tử... Mi gây toàn chuyện rắc rối... Thử đưa tay sờ đầu xem. Tại sao ngu quá vậy? Đụng với ai không nói. Với Đa Long Bối Tử hắn sẽ không bỏ qua đâu... Rồisẽ có nhiều chuyện nẩy sinh. Đánh không lại họ bắn lén, lúc đó ai thiệt. Có phải là công tử nhà ta thiệt không?
Tiểu Khấu Tử không có gì hối hận, lại còn pha trò.
- Chính vì vậy mà... mới mời sự phụ cùng ra đây cho vui có sư phụ thì không còn gì phải sợ cả... còn tôi là thứ ăn hại, chỉ được cái mồm mép. Mọi sự trông đợi ngài.
A Khắc Đan trừng mắt:
- Mi còn đùa nữa à? Sao mồm mép giỏi vậy màkhông khuyên Bối Lạc Gia đừng đến Long Nguyên lầu nữa đi?
Tiểu Khấu Tử làm ra vẻ sợ hãi:
- Chuyện đó... chuyện đó... Tôi không dám! Nếuông muốn cứ nói với công tử!
A Khắc Đan là người trực ngôn nên cũng muốn khuyên bảo nhưng vừa mở lời, thì Hạo Trinh với thái độ rất là hòa nhã, đã lái câu chuyện sang hướng khác.
- Ồ, mỗi người đều có số mệnh... Chẳng hạn cóngười sinh ra đã được hưởng vinh hoa phú quý, trái lại có người phải sống cảnh lưu lạc giang hồ... Chúng ta là những người có phúc có phần nên có bổn phận chia sẽ, giúp đỡ những người gặp cảnh bất hạnh.
Thế là A Khắc Đan chưa nói được gì đã phải tịt ngòi. Mặc dù với cái kinh nghiệm từng trải, ông biết là chuyện Hạo Trinh với Ngân Sương không phải là chuyện đùa. Hạo Trinh đang động lòng thật tình đây. Nhưng còn Ngân Sương? Cô gái hát dạo này cũng rất kỳ lạ. Mấy lần cùng đến đây với Hạo Trinh, ông thấy là Ngân Sương rất nghiêm chỉnh, chứ không hề lộ một ý gì là lơi lả định rù quyến Hạo Trinh. Côta chỉ lo việc đàn ca kiếm tiền. Còn với Hạo Trinh? Chẳng qua chỉ là một người khách, một khán thính giả như bao nhiêu khán thính giả khác. Có chăng thỉnh thoảng trao đổi một ánh mắt tình cảm vậy thôi. Vậy thì... Đâu có thể kết luận một cách bừa bãi. Cũng chẳng có lý do can thiệp. A Khắc Đan chỉ còn biết đứng khoanh tay sau lưng Hạo Trinh như một bức chắn. Hạo Trinh thích nghe hát và ông có bổn phận như một người bảo vệ thôi.
Cũng gần như cùng lúc đó, Vương phủ nhận được một tin quá vui. Nó còn hơn tiếng pháo chiến thắng, làm rung chuyển cả phủ. Vương Gia nhận tin thì mừng cực điểm. Còn Phước Tấn, Hạo Trinh, Hạo Tường... Thì có người lo, có người mừng.
Đó là Hoàng Đế vừa giáng chỉ. Hạo Trinh đã lọtvào mắt xanh của Hoàng Thượng, người hạ bút phê chuẩn, chỉ định Hạo Trinh sẽ là phò mã tương lai. Hạo Trinh được thành hôn với Lan công chúa.
Lan công chúa còn có tên gọi là Lan Thanh mặc dù không phải là con ruột của hoàng đế mà là con gái của Tề Vương Phủ nhưng vì mất mẹ cha từ nhỏ, được hoàng hậu mang về và nhận làm con nuôi mà Lan công chúa rất ngoan, được hoàng đế và hoàng hậu quý yêu như con ruột. Vì vậy biết bao vương tôn công tử có tham vọng đều ngắm nghé. Vậy mà không ngờ cái vinh dự đó lại lọt vào tay Hạo Trinh. Một kẻ không chờ mà được.
Tin đó làm cho Vương Gia lúc nào cũng cười toe toét, ông ta gặp ai cũng khoe.
- Quý vị biết không? Mấy ngày trước, khi Hoàng Thượng hạ chỉ xuống là muốn triệu kiến một số thân vương tử đệ tôi đã nghi ngờ,sau đó đặc biệt lại gặp ta, người lại nhắc đến chuyện "Tay đi săn bắt được chồn lông trắng rồi lại thả chồn". Bấy giờ ta cũng ngờ ngợ có chuyện, nhưng không dám đoán. Bây giờ thì quả thật! Hồng phúc to tát lại rơi vào tay Hạo Trinh nhà ta.
Và rồi ông nắm lấy tay bà Tuyết Như xiết chặt.
- Phải nói là cảm ơn phu nhân! Rất cảm ơn phu nhân! Phu Nhân cho ta một thằng con traivẹn toàn như vậy.
Bà Tuyết Như ngồi yên, trái tim đập mạnh. Mắt ứa lệ không biết nên buồn hay vui.
Trong lúc cả nhà hoan hỉ, như chưa bao giờ được hoan hỉ, thì Hạo Trinh lại tỏ ra bình thản phải nói là gần như dửng dưng. Tại sao? Chẳng ai biết chuyện hôn nhân chỉ định. Lan công chúa, Hoàng Thượng ban chức phò mã... với Hạo Trinh gần như chỉ là những danh từ xa lạ... Không dính dấp đến mình mặc dù
không phải chỉ bây giờ, mà ngay khi mới lớn. Hạo Trinh đã biết, hôn nhân với những người ở Vương Phủ. Không phải chỉ là chuyện lứa đôi của hai người, mà nó còn là đại sự của chame. Người lớn tùy nghi sắp đặt con cái phải nghe theo vì ngoài chuyện môn đăng hộ đối. Với dân tộc Đại Thanh, huyết thống cũng là một vấn đề quan trọng chuyện đôi lứa phải được kiểm soát chặt chẽ. Không phải tự ý muốn thế nào cũng được, hôn nhân của chínhmình lại không nằm trong tay của mình, muốncó ý kiến cũng vô ích. Vì vậy Lan công chúa có đẹp xấu thế nào thì Hạo Trinh cũng phải nhận.Chính vì vậy mà Hạo Trinh làm sao vui cho nổi?Nên Vương phủ nhận được giáng chỉ, đốt pháo ăn mừng, thì Hạo Trinh lại ở trong cái tâm trạng "Áo mão cân đay rực rỡ mà lòng tơi tả ai hay".
Sau khi có giáng chỉ, Hạo Trinh cũng không được rảnh rỗi nữa, những thủ tục kế tiếp làm Hạo Trinh bận rộn hẳn Hạo Trinh phải tiến cung nầy, rồi tạ ân, bái bội, thết tiệc đãi thân nhân, bạn bè... Hạo Trinh càng nổi bật như một điểm sáng ở kinh thành thì càng bị quay tròn trong cái hào quang vua ban cho.
Cũng vì vậy mà Hạo Trinh cũng không có thì giờ để đến Long Nguyên Lầu nữa?
Cho đến lúc rảnh rỗi. Lúc nghỉ đến chuyện ghéthăm Long Nguyên Lầu trở lại, thì thời gian đã là một tháng sau.
Đứng trước tòa đại thính phòng Hạo Trinh vô cùng ngạc nhiên. Tiếng đàn tiếng hát và cha con người hát rong cũ, nay vắng bóng. Tài phú tiệm phát hiện khách quen, đã vội vã đón chào, được hỏi, ông chỉ chậm chân thở dài.
- Ồ! Công tử! Tại công tử lâu quá không ghé qua nên không biết. Cô nương Ngân Sương thật là đáng tội...
- Sao? Chuyện gì xảy ra? Cô ấy bây giờ đâu rồi?
Hạo Trinh giật mình hỏi tới tấp khi linh tính báo cho biết đã có chuyện không hay.
- Mi kể hết ta nghe xem? Nhưng trước đó ta nhớ đã căn dặn là phải bảo vệ đối xử tốt với cha con cô ấy mà?
Lão tài phú thở dài.
- Biết là vậy, nhưng tôi biết làm sao hơn? Ở đâycó ai dám đụng tới Đa Long bối tử chứ?
A Khắc Đan gầm lên:
- Lại Đa Long bối tử nữa? Hắn đã làm gì cô ấy?
Lão tài phú vội khoát tay, đính chính:
- Dạ cô ấy không sao, nhưng đã có án mạng xảy ra.
Hạo Trinh choáng váng:
- Cái gì? Ông nói sao? Án mạng? Án mạng gì chứ?
Tiểu Khấu Tử bước tới chụp lấy ngực ông tài phú tiệm.
- Mi nói nhanh lên. Chuyện xảy ra thế nào, kể xem?
Lão tài phú, sợ hãi kể.
- Vâng, vâng! Để tôi nói! Nguyên là thế nầy, cách đây khoảng bảy tám hôm trước, cái vị Đa Long Bối Tử hôm nọ lại đưa một đám tùy tùngđến đây. Chúng la hét om xòm làm đám bảo vệcửa hàng phải sợ hãi tránh đi hết. Bạch cô nương không tránh kịp, bị bọn chúng chụp lạilôi đi. Nhưng Bạch cô nương không chịu vừa la hét vừa vùng vẫy. Bạch lão ông thấy con gái mình bị người ta bắt đi, bất kể thân già, xông đến ngăn chận. Cự không lại ông lớn tiếng chửi rủa. Cái tay Đa Long Bối Tử kia nổi nóng, vung tay đấm ông lão mấy đấm rồi còn đá lọt xuống thang lầu. Tội nghiệp lão già đã ngoài 70 làm sao chịu nổi đòn nặng nên thổ huyết tại chỗ rồi bất tỉnh nhân sự. Lúc đó tên Đa Long thấy mình đã gây họa trí mạng người khác. Mới bảo bọn thuộc hạ rút lui. Nhưng lão già mặc dù được thầy thuốc hết lòng cứu chữa, vẫn không qua khỏi. Ngay đêm ấy ông ta đã lìa đời.
Hạo Trinh đứng lặng người. Câu chuyện là cả một nỗi bức xúc. Tiểu Khấu Tử hỏi tiếp.
- Rồi sau đó? Ta muốn hỏi là sau khi ông lão từ trần thì cô nương kia thế nào? Mi có phụ người ta lo chuyện ma chay tống táng không?
Lão tài phú méo mặt.
- Đại gia ơi đại gia! Các vị nên hiểu cho là. Bọn tôi mở quán ăn là để kiếm sống, chứ đâu có mục đích gì khác? Được các vương tôn công tử quý nhân chiếu cố là bọn tôi mừng vô cùng.Chẳng dám làm mích lòng ai. Chuyện mời phường hát rong vào hát trong quán cũng là để tăng cái không khí vui vẻ, tăng số thu cho quán. Chẳng ai muốn có chuyện không hay xảy ra cả. Còn có chuyện chết người trong quán? Rõ là xui xẻo. Bọn tôi chỉ muốn mọi sự êm đẹp. Chứ nếu sớm biết thế nầy. Mười tôi cũng chẳng dám mời cái cô Bạch cô nương kia hát đâu.
A Khắc Đan giận dữ, trợn mắt:
- Mi chỉ khéo nói năng lằng nhằng. Bây giờ ông lão họ Bạch kia đã được tống táng chưa? Còn cái cô nương hát rong kia nữa, ở đâu? Mi nói ngay, đừng có quanh co nữa.
Ông tài phú lắp bắp:
- Được rồi, để tôi nói! Tôi nói! Lúc đó tôi cũng không biết làm sao hơn, là dùng một tấm cửa gỗ đặt xác ông lão lên rồi cho người khiêng rachùa Pháp Hoa Tự ở ngoại ô thành phố tạm liệm. Còn cái cô Bạch cô nương kia thì... thì nghe nói là sau đó, ngày ngày ra chợi Thiên Kiều, ngồi bán mình lấy tiền chôn cha.
A Khắc Đan đẩy mạnh làm lão tài phú chúi nhủi:
- Hừ! Mi làm vậy mà xem được à? Mi có trái timkhông khi tống khứ ra khỏi quán, để người ta bơ vơ vậy?
Hạo Trinh thì chẳng thiết gì ở lại để hỏi tiếp, chàng quay người vội vã bước ra cửa. A Khắc Đan và Tiểu Khấu Tử phải đi theo, lầm lũi hướng về phía chợ Thiên Kiều.
Đến chợ, Hạo Trinh thấy ngay Ngân Sương. Người con gái trông bộ quần áo vải thô, đầu chít khăn trắng đang quỳ thẳng ở đó; trên khuôn mặt xanh xao khô quánh kia có một nỗi buồn phảng phất. Cây đàn tỳ bà trong lòngNgân Sương đáng phát ra tiếng đàn não ruột.
Nhà miên viễn hề phương trời xa.
Đời lạc loài hề toan xót xa.
Lưu lạc phương trời hề sương gió.
Cha đã mất hề kiếp bơ vơ.
Cây muốn lặng hề gió không ngừng.
Con muốn nuôi hề cha không ở.
Trước mắt vô thân hề tang thương.
Muốn ngỏ nỗi lòng hề bàng hoàng.
Lời hát đầy nước mắt. Hạo Trinh bước tới đứng trước mặt Ngân Sương. Dưới chân Suong có một mảnh vải trắng. Trên đó có viết mấy chữ.
"Ngân Sương nầy cùng cha sống bằng nghề hát rong. Đời chỉ còn một con một cha. Trên đường lần trở về quê, thì gặp chuyện không may. Cha qua đời. Tứ cố vô thân, lại chẳng có của cải, nên hiện xác cha còn quàng nơi miếu lạnh, chưa được chôn cất. Lòng Ngân Sương nầy đang nóng như lửa. Mong quý nhân quân tử qua đường, ra tay nghĩa hiệp, rộng lòng giúp đỡ, để tiện nữ có đủ phương tiện chôn cất cha trả hiếu: Sau đó xin làm kiếp nô tỳ trả ơn".
Trên tấm vải đó. Hạo Trinh còn trông thấy mấyđồng xu lẻ. Chứng tỏ người qua lại đông, họ sẵn sàng bố thí một ít, chứ chẳng ai giúp đỡ nhiều.
- Ngân Sương này!
Hạo Trinh lần đầu tiên gọi đích danh cô gái. Ngân Sương nhìn lên, cô ta đã trông thấy Hạo Trinh. Bốn mắt nhìn nhau, chẳng một lời nói, nhưng trong cái ánh mắt trao đổi kia, những giọt lệ đã chảy ra.
Hạo Trinh đưa tay ra, nghẹn giọng.
- Hãy đứng dậy đi, đừng có quỳ mãi thế. Cô không phải hát hò gì nữa. Ta thật lấy làm tiếc...Vì đến quá muộn!
Ngân Sương nhắm mắt lại. Nỗi tủi nén trong lòng bấy lâu được tuôn trào. Lệ lại chảy dài thấm ướt cả áo sô. Nhưng Ngân Sương biết mình đã gặp người tế độ.
Nhà miên viễn hề phương trời xa.
Đời lạc loài hề toan xót xa.
Lưu lạc phương trời hề sương gió.
Cha đã mất hề kiếp bơ vơ.
Cây muốn lặng hề gió không ngừng.
Con muốn nuôi hề cha không ở.
Trước mắt vô thân hề tang thương.
Muốn ngỏ nỗi lòng hề bàng hoàng.
Lời hát đầy nước mắt. Hạo Trinh bước tới đứng trước mặt Ngân Sương. Dưới chân Suong có một mảnh vải trắng. Trên đó có viết mấy chữ.
"Ngân Sương nầy cùng cha sống bằng nghề hát rong. Đời chỉ còn một con một cha. Trên đường lần trở về quê, thì gặp chuyện không may. Cha qua đời. Tứ cố vô thân, lại chẳng có của cải, nên hiện xác cha còn quàng nơi miếu lạnh, chưa được chôn cất. Lòng Ngân Sương nầy đang nóng như lửa. Mong quý nhân quân tử qua đường, ra tay nghĩa hiệp, rộng lòng giúp đỡ, để tiện nữ có đủ phương tiện chôn cất cha trả hiếu: Sau đó xin làm kiếp nô tỳ trả ơn".
Trên tấm vải đó. Hạo Trinh còn trông thấy mấyđồng xu lẻ. Chứng tỏ người qua lại đông, họ sẵn sàng bố thí một ít, chứ chẳng ai giúp đỡ nhiều.
- Ngân Sương này!
Hạo Trinh lần đầu tiên gọi đích danh cô gái. Ngân Sương nhìn lên, cô ta đã trông thấy Hạo Trinh. Bốn mắt nhìn nhau, chẳng một lời nói, nhưng trong cái ánh mắt trao đổi kia, những giọt lệ đã chảy ra.
Hạo Trinh đưa tay ra, nghẹn giọng.
- Hãy đứng dậy đi, đừng có quỳ mãi thế. Cô không phải hát hò gì nữa. Ta thật lấy làm tiếc...Vì đến quá muộn!
Ngân Sương nhắm mắt lại. Nỗi tủi nén trong lòng bấy lâu được tuôn trào. Lệ lại chảy dài thấm ướt cả áo sô. Nhưng Ngân Sương biết mình đã gặp người tế độ.

Copyright copy; 2013 -|- Edit by tình thủy tinh
dang cap nhat du lieu...


.trang chu
Online Users|1|71|
© 2011 copyright bytinhthuytinh.uiwap.com
TOPKUTE

http://tinhthuytinh.uiwap.com